Page loading ... Please wait.

Welcome Guest ( Log In | Register )

Google
 
ARCADE GAME
Diễn đàn F-net tạm thời dừng hoạt động để nâng cấp và sửa sang lại trong một thời gian. Thành thật xin lỗi các bạn trong thời gian qua chúng tôi đã không quản lí diễn đàn được tốt. Mọi hoạt động của F-net sẽ vẫn được duy trì trên trang Facebook theo địa chỉ

http://www.facebook.com/#/group.php?gid=100811555063
Hi vọng F-net sẽ quay trở lại trong một ngày gần đây. Trong thời gian tạm đóng cửa các thành viên sẽ đọc được bài viết trên F-net nhưng không thể post bài hoặc reply.


Thay mặt F-net.
Admin BQM,L.O.K và các thành viên BQT
Thông báo mới nhấtBài viết mới nhấtTop Richer of F-net
Ctwel Tuyển Kế Toán Viên (lương 4 Triệu+thưởng+cp) →BQM
Asian Beat - Japanese Pop Culture & Event →pokemon
Tuyển Dụng Cán Bộ Kinh Doanh(lương5~6 Triệu/tháng) →BQM
Tổng hợp các link có tài liệu dành cho FTUer →Hải Thọ
Hội Thảo Du Học Nhật Bản 2009 (HCM-12/4) →Rhett Butler
Hòm Thư Fnetwork.net@gmail.com →Hải Thọ
Super Mod Mới →BQM
Lễ Hội Hoa Anh Đào Năm 2009 Tại Việt Nam →BQM
Thông báo mới nhất của fnet →L.O.K
Công Văn Về Đồng Phục Của Trường Ngoại Thương →pokemon
DariosPOMal →DariosPOMal
GrejuJast →GrejuJast
Danh Cho Cac Ban Yeu Thich Khoa Hoc →Thankyou Agent
Hội Thảo Du Học Nhật Bản 2009 (HCM-12/4) →Thankyou Agent
Xây Dựng & Marketing - Bảng Giá Gạch Xây Dựng →Thankyou Agent
APELVECOP →APELVECOP
LetCrarfwer →LetCrarfwer
seagweematS →seagweematS
quititygroult →quititygroult
Ctwel Tuyển Kế Toán Viên (lương 4 Triệu+thưởng+cp) →BQM
1 [Đại gia] tino - 36706$
2 PukuPuku - 36634$
3 minhnobita47 - 32470$
4 Kokoro - 29429$
5 Jennie - 22915$
6 ZaceGL - 22467$
7 cappuccino87 - 21562$
8 nhunganhsaodem10000 - 21280$
9 nhoc_quay - 19799$
10 miss_only_you - 19677$
 
Reply to this topicStart new topicStart Poll
Track this topic | Email this topic | Print this topic

Outline · [ Standard ] · Linear+

> 20-11: Những Câu Chuyện Cảm động Về Nghề Giáo, Kính chúc các thầy cô giáo mạnh khoẻ....

Rhett Butler
post 20/11/2006
Post #1


Thượng lưu
*****
Member No.: 4782
Group: F-net-er
Posts: 212
Downloads: 2
Tiền mặt: 9129
Joined: 7-April 06
Training at : FTU
Giới tính: Nam





(mong các bác đóng góp thêm những câu chuyện khác)

câu chuyện thứ nhất:

Học trò của cha tôi

Học trò cũ đến thăm thầy Trần Sĩ (người mang kính đen) vào dịp Tết Đinh Sửu 1997 - Ảnh tư liệu gia đình
TT - Có lẽ tôi không bao giờ quên được buổi chiều hôm ấy. Một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị, nói năng ôn tồn đến trước cửa nhà tôi, hỏi: “Đây có phải nhà thầy Trần Sĩ không?”. Tôi trả lời phải và mời vào tận giường nghỉ của cha tôi, đỡ cha dậy, tôi hỏi khách:

- Anh cho biết quí danh để tôi nói lại cho cha tôi biết.
- Anh nói có Nê học sinh cũ đến thăm thầy.

Nghe được qua tôi, cha tôi liền hỏi:

- Nê nào? Phải Thái Phụng Nê học sinh Lương Văn Chánh cũ không?
- Dạ phải.
- Nghe nói con đang làm bộ trưởng mà?
- Dạ hôm nay nhân đi công tác con ghé thăm thầy.

Ông Thái Phụng Nê, một học trò cũ của cha tôi trong những năm 1945-1954. Nhìn cung cách của ông về thăm thầy cũ, tôi không dám nghĩ ông đang là bộ trưởng Bộ Năng lượng vì qua ăn mặc, đi đứng, nói năng đúng là tư cách một học sinh cũ đến thăm thầy. Xe đậu từ xa, ông đi bộ lững thững vào và gặp thầy một mực cung kính, mặc dù bây giờ thầy không còn vẻ oai nghiêm như ngày xưa trên bục giảng.

Cuộc hàn huyên của ông với cha tôi chỉ là ôn lại kỷ niệm cũ, điểm lại những người còn người mất, hỏi thăm sức khỏe của thầy. Hôm ấy tôi thấy sức khỏe cha tôi khá hẳn lên. Tinh thần phấn chấn, nói năng linh hoạt hơn. Có lẽ trong tâm trí cha tôi có một chút gì mãn nguyện về thành quả của một thời gian dài trai trẻ đã cống hiến cho sự nghiệp giáo dục. Món quà của ông Nê biếu cha tôi hôm ấy là một chai rượu. Người bắt tôi đưa tận tay để sờ và sau đó ôm vào lòng. Người nói: “Không đứa nào được đụng đến. Hôm nào họp mặt đầy đủ học trò ba sẽ đem ra cho mỗi người uống một ly”.

Cái hôm nào đó đã không bao giờ đến nữa. Trong góc tủ di vật của cha tôi, chai rượu vẫn còn - vẫn còn hiện diện một nghĩa sư đồ.

l Cha tôi vào sinh sống ở TP.HCM đã hơn 40 năm. Trong khoảng thời gian dài đó không sáng mồng một tết nào vắng bóng bốn anh em nhà họ Đỗ. Cả bốn anh Bút, Chí, Công, Can đều thụ giáo với cha tôi ở Tuy Hòa. Theo các anh, thầy là cha dù tuổi tác không chênh nhau bao nhiêu. Anh Công lúc sinh thời đã nói: “Mồng một tết cha, mồng ba tết thầy. Chúng con không còn cha, thầy là cha nên phải đến sáng mồng một mới là phải đạo”.

Cũng chính vì vậy, bây giờ bốn anh em chỉ còn hai, năm nào cũng thế, anh Chí và anh Can vẫn giữ lễ. Có lẽ như lời anh Chí đã nói: “Có được miếng cơm ăn như ngày hôm nay công ơn thầy không nhỏ” nên các anh vẫn một lòng hướng về thầy, cho dù bây giờ cả thầy và trò đều vượt xa cái ngưỡng cổ lai hi.

l Chuyện ông Carnot là chuyện ở bên trời tây. Chuyện học trò ông Chu Văn An đời Trần chúng ta cũng chỉ biết qua sử sách. Đối với cha tôi, trong mọi biến thiên của thời cuộc, trong những giai đoạn thăng trầm của lịch sử và biết bao sự đổi thay của dâu bể, học trò cha tôi của các thế hệ Sông Cầu, Tuy Hòa, Lương Văn Chánh, Phan Thiết, Sài Gòn hiện có mặt trên mọi miền đất nước và cả nước ngoài cũng đều một lòng hướng về thầy cũ. Chồng thư vấn an ngày một cao lên. Những cuộc hội ngộ pha lẫn nước mắt vì sức khỏe của cha tôi ngày một yếu đi vẫn diễn ra đều đặn. Tôi thầm nghĩ trong lúc đạo nghĩa thầy trò nơi nào đó có xuống cấp đến độ cần báo động thì các học trò của cha tôi vẫn lặng lẽ giữ đạo cương thường, vẫn một lòng tri ân thầy cũ mặc dù thầy không cho đó là lớn lao:

Đời lắm khó khăn sao kể xiết
Chút ơn hèn mọn để tâm chi?...
(Trần Sĩ)

Cuối đời của cha tôi là một chuỗi ngày không cô đơn. Xung quanh cha tôi luôn đầy ắp tiếng cười của môn sinh, luôn trọn vẹn ơn thầy nghĩa trò, luôn thắm đượm tình người, mà ở đó tôi đã từng nhận ra những giá trị đích thực của một phương cách giáo dục mà bây giờ có đôi người cho là cổ lỗ...


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Rhett Butler
post 20/11/2006
Post #2


Thượng lưu
*****
Member No.: 4782
Group: F-net-er
Posts: 212
Downloads: 2
Tiền mặt: 9129
Joined: 7-April 06
Training at : FTU
Giới tính: Nam





Câu chuyện thứ 2

Nghề thanh bạch, sống trong sạch

GS Dương Thiệu Tống: “Tôi không giàu vật chất nhưng giàu tinh thần” - Ảnh: H.H.

TT - Đó là những phẩm chất quan trọng của nghề giáo, ở mọi thời, với mọi người. Song gìn giữ được những phẩm chất tốt đẹp đó luôn là điều ưu tư của các nhà giáo và cả xã hội.


Nhân kỷ niệm Ngày nhà giáo Việt Nam 20-11, Tuổi Trẻ gặp gỡ nhà giáo Dương Thiệu Tống, để nghe ông tâm tư về một điều trăn trở: làm gì để tinh thần tôn sư trọng đạo luôn được gìn giữ và phát huy?

82 năm tuổi đời, 61 năm tuổi nghề, GS-TS Dương Thiệu Tống vẫn tiếp tục miệt mài với sự nghiệp giáo dục nước nhà. Trò chuyện với phóng viên Tuổi Trẻ khi vừa trải qua cơn bạo bệnh, câu chuyện đầu tiên của người thầy nhiệt tâm này là niềm hạnh phúc vô biên của ông giáo nghèo.

GS-TS Dương Thiệu Tống: Tôi không giàu vật chất, nhưng giàu tinh thần, tình cảm

* Có lần GS đã nói: “Học trò đã mang lại niềm hạnh phúc lớn cho cuộc đời người thầy”?

- Đúng vậy đấy! Học trò tôi bây giờ có người 60 tuổi, người 70 tuổi, cũng mắt mờ chân run nhưng từ khi tôi bị bệnh đến nay cứ vài ngày lại có học trò đến thăm. Có học trò phải dò từng bậc cầu thang một để lên thăm tôi. Lần sinh nhật tôi gần đây nghe nói có học trò đến chúc mừng, ngồi trên giường nhìn ra phía cầu thang thấy mái tóc bạc phơ nhô lên trước, rồi dáng người khệ nệ bưng bánh kem lên sau, tôi xúc động và hạnh phúc vô cùng.

Ai cũng biết cái bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính của tôi tốn tiền vô cùng. Mỗi lần lên cơn kịch phát mất cả triệu đồng tiền thuốc mỗi ngày. Một anh dược sĩ (vốn là học trò Trường Quốc học Huế của tôi ngày xưa) đang sống tại Mỹ đợt vừa rồi về thăm quê, nghe thầy bệnh đến thăm thầy. Anh ấy xem rất kỹ đơn thuốc của tôi và từ đó đến nay, cứ mỗi tháng lại gửi cho tôi một thùng thuốc. Tôi viết thư bảo anh ấy đừng gửi nữa hoặc để tôi gửi tiền nhưng anh ấy không đồng ý.

* Xin hỏi GS một câu hỏi hơi riêng tư: ngày xưa đi dạy lương của GS có đủ sống không?

- Lương dạy học vừa đủ cho tôi có một cuộc sống bình thường, nuôi năm đứa con ăn học thành tài. Chứ với mức lương giáo viên và các khoản tiền trường như bây giờ chắc con tôi thất học hết (cười). Tôi thì không giàu vật chất nhưng giàu tình cảm, giàu tinh thần.

Tôi hài lòng vì được sống trên đất nước VN, được đóng góp cho nền giáo dục VN, được nói lên điều mình suy nghĩ và mong ước. Cuộc đời tôi có rất nhiều sai lầm nhưng cái đúng nhất của tôi là ở lại với đất nước này.

Ngay từ khi xin được học bổng của các chính phủ nước ngoài, tôi đã xác định: mình học cho ai? Tôi học cho cha mẹ tôi, ông bà tôi vì ngày xưa cha mẹ tôi thường răn dạy “ráng học đi con, sau này giúp gia đình”. Ai cần tôi học? Đất nước này cần tôi học chứ nước ngoài họ đâu cần tôi học!
* Thưa GS, có ý kiến cho rằng lối sống công nghiệp, hiện đại đã làm cho tinh thần tôn sư trọng đạo của giới trẻ ngày nay có phần phai nhạt so với các thế hệ học trò thời xưa. GS nghĩ như thế nào?

- “Tôn sư trọng đạo” đã trở thành đức tính truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta từ ngàn xưa đến nay. Nhưng dĩ nhiên “sư” phải như thế nào thì mới được “tôn”. Theo tôi, thầy giáo cần hội đủ ba yếu tố: có cuộc sống trong sạch, tinh thần bất vụ lợi và có lòng yêu nghề mến trẻ.

Tôi đã từng du học tại nhiều nước hiện đại trên thế giới như Anh, Mỹ, Pháp... Họ rất văn minh, nhịp sống của họ cũng hối hả, cũng công nghiệp nhưng tình cảm tôn trọng người thầy, yêu quí nhà trường vẫn rất mạnh mẽ. Muốn học sinh kính trọng, bản thân thầy phải gương mẫu, phải trung thực trước đã.

Cuộc sống giáo viên quá khó khăn cũng là một trong những nguyên nhân của tình trạng không hay trong ngành giáo dục- đây là trách nhiệm của những nhà quản lý. Trước hết, xã hội phải lo cho người thầy giáo có một cuộc sống đầy đủ để họ yên tâm với nghề. Nghề giáo vốn là nghề thanh bạch, bản chất người thầy giáo vốn giản dị. Điều này trong sách vở sư phạm ngày xưa đã nói rất nhiều.

* 61 năm gắn bó với ngành giáo dục VN, GS mong mỏi điều gì?

- Tôi đã sống và trải nghiệm qua các thời kỳ khác nhau, các cơ chế quản lý khác nhau của nền giáo dục VN. Giáo dục VN có phát triển đấy nhưng vẫn còn quá chậm so với thế giới.

Điều mong ước lớn nhất của tôi hiện nay là người VN, giới trí thức VN nói chung và những cán bộ - giáo viên ngành giáo dục nói riêng hãy đoàn kết, hợp tác với nhau để giải quyết rốt ráo những bất cập, bài trừ tiêu cực, bệnh thành tích, đưa nền giáo dục nước nhà phát triển vững và mạnh.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Rhett Butler
post 20/11/2006
Post #3


Thượng lưu
*****
Member No.: 4782
Group: F-net-er
Posts: 212
Downloads: 2
Tiền mặt: 9129
Joined: 7-April 06
Training at : FTU
Giới tính: Nam





Câu chuyện thứ 3

Những cuốn sách của thầy tôi

Kính tặng thầy nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11-2006

TTO - Có những người không bao giờ và chưa bao giờ dạy mình một buổi nào nhưng lại là người thầy tuyệt vời của mình. Tôi có một người thầy như vậy...

Hồi ấy, nhà tôi nghèo, nghèo lắm. Nhà tôi nghèo không chỉ nhất xóm, nhất làng mà hình như là nhất xã. Tôi thì ham học. Tôi mê đọc, đọc bất cứ thứ gì có thể đọc được: sách, báo, truyện. Có những mảnh báo cũ tình cờ nhặt được ở đâu đó tôi đều giữ gìn cẩn thận và đọc đi đọc lại.

Nhà tôi nghèo nhưng tôi cũng rảnh rỗi. Thời đó còn tồn tại hợp tác xã. Đi làm theo kẻng. Đi làm để nhận điểm. Cuối mỗi vụ, hợp tác xã chia thóc cho các gia đình theo số công điểm. Tôi còn quá nhỏ nên không được hợp tác xã cho đi làm. Tôi rảnh rỗi.

Nhà thầy gần nhà tôi. Thầy là giáo viên cấp 1. Tôi hay sang nhà thầy chơi, giúp thầy các công việc nhà như phơi thóc, phơi rơm rạ, quét sân quét ngõ, làm cỏ vườn, hái rau, nấu nước...

Tôi làm việc một cách tự nguyện. Và bao giờ thầy cũng trả công, không phải bằng tiền bạc, thầy cho tôi mượn sách.

Nhà thầy nhiều sách lắm, đấy là dưới con mắt của tôi hồi đó. Thầy trả công tôi bằng những cuốn sách, những cuốn truyện, những tờ báo Nhi Đồng... Được đọc là mơ ước của tôi đã thoả.

Tôi lần lượt đọc từ “Dế mèn phiêu lưu ký” đến “Thép đã tôi thế đấy”, từ “du kích Đình Bảng” đến “Chuyện cổ Anderxen”... Khi đọc xong, mang sách trả bao giờ thầy cũng bắt tôi kể lại nội dung câu chuyện, hỏi tôi học được những gì, tâm đắc những gì. Thầy phân tích sâu sắc các nhân vật, các câu chuyện cho tôi hiểu...

Thầy đã thổi vào hồn tôi, một cậu bé nhỏ xíu, quê mùa lòng ham học, sự mê đọc. Chính thầy đã giúp tôi có được những người bạn lớn, những người bạn vô cùng tốt, những người bạn mà sau này và đến tận mai sau mãi mãi luôn bên cạnh tôi: Sách.

Đôi khi thầy đọc thơ cho tôi nghe. Thầy truyền cho tôi tình yêu văn thơ và tình yêu văn học Pháp từ ngày đó. Chính nhờ thầy, cộng thêm một phần may mắn, tôi đã trở thành học sinh cấp 3 chuyên ngoại ngữ, trường đại học sư phạm ngoại ngữ Hà Nội, chuyên ngành tiếng Pháp từ năm 1979.

Sau này khi học đại học và sau đại học ở nước ngoài, rồi khi về Việt Nam công tác, đến bây giờ và có lẽ mãi mai sau, một thú vui, một niềm đam mê tôi không thể thiếu: mua sách. Đi học ở đâu, đi công tác hay du lịch ở bất cứ nước nào tôi cũng rẽ vào các hiệu sách. Nếu không có thời gian vào các hiệu sách trong thành phố tôi thường ghé qua các hiệu sách ở sân bay. Hầu như chuyến đi nào tôi cũng có thêm ít nhất một cuốn sách cầm về Hà Nội.

Thời chúng tôi, khi tốt nghiệp đại học ở Liên Xô, mỗi người được đóng một thùng hàng gửi đường biển về Việt Nam. Và thùng hàng của tôi ngoài những đồ dùng cá nhân, một số ít hàng hóa mua được bằng tiền tiết kiệm toàn là sách. Tôi nhớ mãi câu nói của Lê Quý Đôn mà thầy tôi luôn nói với tôi ngày đó “Dẫu có bạc vàng trăm lạng. Chẳng bằng kinh sử vài pho”.

Năm 2002 khi từ Sydney, Australia về Việt Nam tôi đã gửi theo hàng chậm về Hà Nội hơn 2 tạ sách. Tôi yêu thư viện sách của tôi. Tôi tự hào về tủ sách mỗi ngày một lớn thêm của mình. Tôi đọc sách mỗi ngày và ngày càng thích đọc. Có được như vậy là nhờ thầy tôi.

Sau này, khi đã lớn lên, đã đi nhiều nơi, đọc và học được nhiều thứ tôi mới rút ra được cho mình một kết luận nhỏ: ”Có một thứ trên đời khi ta cho đi, ta không hề mất đi, mà ta lại được thêm. Đó là kiến thức”. Nếu động đất, ngôi nhà ta đang ở có thể bị đổ. Nếu cháy nhà ngôi nhà ta đang ở, kể cả tiền bạc và đồ đạc trong đó có thể biến thành tro. Nếu sóng thần xảy ra hay núi lửa phun tràn những tài sản vật chất ta đang có trở thành con số không tròn trịa. Nhưng kiến thức trong đầu ta thì không bao giờ mất đi. Mà ngược lại mỗi lần ta cho ai đó kiến thức, giảng cho ai vấn đề gì đó ta sẽ nhớ thêm, thậm chí học thêm nhiều điều từ người chính ta giảng cho. Tôi đúc kết được như vậy là nhờ thầy tôi.

Từ mấy năm nay tôi tham gia giảng dạy. Tôi giảng cho các chương trình đào tạo. Tôi cũng có nhiều học trò gọi tôi là thầy. Tôi đi giảng như một nghề phụ, như một thú vui, thậm chí như một niềm đam mê. Tôi làm như vậy được bởi nhờ thầy tôi.

Thầy tôi có cái tên rất đơn giản - thầy Nhận. Tôi luôn tự nghĩ, và cứ nghĩ mãi: Thầy phải tên là Cho mới đúng. Vì thầy đã cho tôi nhiều, quá nhiều.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Rhett Butler
post 20/11/2006
Post #4


Thượng lưu
*****
Member No.: 4782
Group: F-net-er
Posts: 212
Downloads: 2
Tiền mặt: 9129
Joined: 7-April 06
Training at : FTU
Giới tính: Nam





Câu chuyện thứ 4: Một câu chuyện hết sức cảm động mà những thầy cô giáo chúng ta nên đọc.


Phương pháp của tình yêu thương

TTO - Tôi là một học sinh… không dạy nổi. Tất cả các thầy cô giáo đã dạy tôi đều nhận xét như vậy với ba mẹ tôi. Chưa có lớp học nào chịu thu nhận tôi quá một tháng. Mẹ tôi khóc. Bố thở dài: thằng này vậy là coi như xong...

Chuyển qua trường mới. Nhìn sơ qua học bạ, thầy hiệu trưởng đã muốn đuổi tôi đi nhưng nể tiếng ngoại tôi là giám đốc ty giáo dục cũ, thầy đành nhận. “Tôi sẽ xếp em vào lớp thầy Tiến”.

Thầy dạy lớp tập hợp toàn học sinh cá biệt của trường. Ngày đầu tiên vào lớp, bố đích thân dẫn tôi đến “trao tận tay thầy”. Tôi lén quan sát “đối thủ” của mình. Thầy gầy gò, mang cặp kính gọng đen nặng trịch, mắt nhướng lên nhìn sát mặt tôi “A, con trai, để xem thầy làm được gì cho con không, khá đây”. Thầy xếp tôi ngồi với một con nhóc tóc tém mặt mũi lanh lẹ. Nó khẽ hích vào vai tôi giành chỗ ngồi rộng hơn. Tôi đành chịu vậy, chưa bao giờ tôi đánh con gái cả. Thầy thắng tôi 1-0 rồi.

“Thầy biết tại sao em dây mực vào áo bạn”, thầy nói với tôi khi Tú còm mếu máo mách chuyện. Sao ông ấy lại biết nhỉ? Mình đã khai gì đâu. Trước đây, mỗi lần tôi dây mực vào hầu hết các trò trong lớp các cô đều hỏi tại sao, các thầy thì ngay lập tức thi hành hình phạt. Bao giờ tôi cũng bịa ra một chuyện mà mình là nạn nhân. Tôi mặc sức bịa dù chẳng ai tin. Tôi cũng chẳng quan tâm hình phạt là gì và có ai tin hay không. Vậy mà hôm nay thầy bảo là thầy biết. Ngạc nhiên hơn là thầy chẳng phạt tôi gì cả. Thầy chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi: “Lần sau em nhớ cẩn thận hơn”. Mấy hôm sau nữa tôi lại vẩy mực lên áo 3 nạn nhân nữa. Thầy vẫn bảo biết rồi và không phạt. Tôi đâm chán trò vẩy mực cũ rích chẳng ấn tượng này.

Thời ấy chúng tôi đứa nào cũng mang kè kè tấm bảng và mấy mẩu phấn. Ra chơi, tôi gom hết phấn ném vào lũ con gái nhảy dây trước sân. Hết buổi học tôi xô lũ bạn ngã dúi dụi, chạy ngay ra cổng trước. Đứa nào xấu số đi qua chỗ tôi đều bị tịch thu hết phấn thừa. Hôm sau thầy gọi tôi lên phòng họp. Thầy mở tủ ra, ấn vào tay tôi hộp phấn to đùng mà không nói gì. Tôi xấu hổ quay mặt đi tránh ánh nhìn của thầy. Tôi nhớ mình đã lì mặt ra như thế nào khi cô giáo cũ mắng tôi, hôm sau tôi càng lấy phấn nhiều hơn nữa. Vậy mà khi cầm hộp phấn thầy cho trong tay, tôi thấy xấu hổ quá chừng. Ôm hộp phấn lên trả cho thầy, tôi lí nhí: “Lần sau em không làm thế nữa”. Thầy mỉm cười bảo: “Em ngoan lắm!”.

Lần đầu tiên tôi được người lớn khen ngoan. Tôi nằm nghĩ cả đêm. Từ nay mình sẽ ngoan mãi, để không ai mắng mình nữa.

Nhưng ngoan chưa chắc đã giỏi. Quả thật tôi đúng với trường hợp ấy. Tôi có thể bắn bi, chơi bắn bàng cả ngày không chán. Nhưng hễ cứ ngồi vào bàn học là tôi chán ngay. Ba mẹ có đánh, có mắng thế nào cũng chịu. Môn toán còn đỡ, có tí gì dính đến văn chương là tôi mù tịt.

Vào học được một tháng, tôi thấy thầy đạp xe qua nhà. Chiếc xe của thầy chẳng biết trước đây sơn màu gì, giờ chỉ còn trơ ra màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ba mẹ tôi đều đi vắng cả. Ngó qua căn nhà tồi tàn của tôi, thầy hẹn ngày mai quay lại. Tôi lo hết cả một ngày. Chẳng biết mình làm gì sai. Hôm sau thầy đến. Thầy đứng luôn ngoài sân “bàn chuyện” với ba tôi.

Thầy bảo cần một người đọc và ghi chép lại tài liệu giúp thầy. Nhất thiết phải là chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu gì đó. Ba mẹ tôi mừng rỡ vì không phải khản cổ quản tôi nửa ngày không đến trường. Tôi vùng vằng mãi mới chịu đến nhà thầy. Thầy ở một mình. Ngoài giá sách ra cũng chẳng có gì đáng giá. Mỗi ngày một buổi, tôi gò lưng ghi chép lại những gì đọc được.

Thầy bắt tôi viết những dòng cảm nhận ngắn sau mỗi tác phẩm. Sau đó tôi đọc to lên và thầy chỉnh sửa những điều tôi nghĩ lệch lạc, thêm vào một số ý. Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng ghi, chuyển qua tính toán giúp thầy vài việc. Tôi về nhà cố luyện cách tính toán sao cho nhanh nhất để không bị mất mặt trước thầy. Dần dần, kiến thức “tự nhiên” đến với tôi lúc nào không biết. Lần đầu tiên cầm tờ giấy khen của tôi trên tay, mẹ tôi đã khóc, khóc to hơn lúc tôi bị đuổi học. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ gật gù cười.

Năm học qua đi nhanh chóng. Tôi nghỉ hè vẫn không quên đọc và ghi chép lại một chồng sách cao ngất ngưởng thầy giao trước khi nghỉ học. Ngày khai trường, tôi tìm mãi vẫn không thấy thầy đâu. Linh tính điều không hay, tôi bỏ cả buổi lễ chạy đến nhà thầy. Căn nhà trống hoác. Bác hàng xóm nghe chó sủa ran chạy sang xem xét. “Cậu là Phong hử?”. “Dạ”. “Thầy Tiến gửi cái này cho cậu. Thầy ấy bảo chuyển vào Nam ở với con trai”. Tôi vội vàng mở ra, bức thư rất ngắn. “Thầy mong em cố gắng học thật tốt. Em luôn là học trò ngoan của thầy”.

Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình, thay đổi mọi người.

Cảm ơn thầy với phương pháp dạy đặc biệt đã giúp em trưởng thành. Cám ơn Thầy của em!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Rhett Butler
post 20/11/2006
Post #5


Thượng lưu
*****
Member No.: 4782
Group: F-net-er
Posts: 212
Downloads: 2
Tiền mặt: 9129
Joined: 7-April 06
Training at : FTU
Giới tính: Nam





Câu chuyện thứ năm: ba mẹ cũng là những người thầy vĩ đại của mỗi chúng ta.


Ba tôi - "người đưa đò thầm lặng vĩ đại nhất"

TTO - Trải qua bao nhiêu năm học tập và nghiên cứu, tôi đã may mắn là học trò của nhiều thầy cô uyên bác và lỗi lạc. Nhưng nếu phải chọn ra cho riêng mình một "người lái đò thầm lặng vĩ đại nhất", thì đó là ba tôi.

Ba tôi là Nguyễn Văn Quang - một ông giáo làng ở vùng quê - nơi có tiếng ếch nhái kêu vào những đêm mưa, nơi cuộc sống với những người nông dân và học trò là những đứa trẻ chăn trâu lam lũ (ấp Hòa Thuận 1, xã Hiệp Hòa, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An)...

Con học được rất nhiều từ ba, những bài học ấy đã giúp con có đầy đủ bản lĩnh hòa nhập cùng bạn bè năm châu trên con đường khoa học. Con 25 tuổi đời, và chỉ hơn một tháng nữa thôi con sẽ bảo vệ luận án tiến sĩ toán tại một đất nước có truyền thống toán học lâu đời trên thế giới. Con xin cám ơn ba, "người lái đò thầm lặng vĩ đại nhất".

Ba đã dạy con tính tự học, bài học quý giá nhất trên con đường học vấn của con. Con vẫn nhớ, những ngày cuối năm lớp một, phần thưởng ba dành cho con là quyển sách toán lớp hai. Ba muốn con tự đọc, tự hiểu, tự nghiên cứu. Ba không giúp con giải bài toán khó lần đầu tiên con gặp, ba muốn con tự suy nghĩ và tự làm.

Ba chỉ động viên, kiểm tra kết quả và kể cho con nghe về những tấm gương vượt khó. Và rồi, con thật hãnh diện khi tự mình xoay xở quyển sách ấy chỉ trong vòng một tháng, con đã hiểu và giải hết các bài tập kể cả những bài toán sao (*). Bài học về tính tự lập và lòng kiên trì đã theo con từ đó, một chút thành công trên con đường học vấn của con đã bắt đầu hé mở từ bài học tưởng chừng như không là bài học đó.

Ba đã dạy con đọc sách từ rất sớm, với tác phẩm đầu tiên là nói về cuộc đời nhà bác học Thomas Edison. Với quyển sách thật dày và cũ kỹ, ba đã giảng cho con nghe về tính hiếu kỳ và tò mò về mọi thứ xung quanh của cậu bé Edison.

Con không thể nào quên được hình ảnh mà ba đã giả làm ngài Thomas Edison khi ông thông báo về phát minh bóng đèn điện. Con rất thích hình ảnh đó, thưa ba thân yêu. Những bài giảng đơn sơ mà sinh động ấy đã mở ra nhiều điều mới mẻ trong con, những ước mơ của tuổi thơ, những khát vọng của cuộc đời. Ba đã dẫn con đến một thế giới rộng lớn và sinh động từ sách.

Ba đã dạy con bài học cảm nhận về cuộc sống gia đình. Một cuộc sống thật hạnh phúc, tuổi thơ trong sáng trong cuộc sống khó khăn, với những đồ hàng chơi của con là những mảnh chén vỡ rong rêu, với những buổi chiều chăn trâu, kiếm củi, hái rau, bắt cá trong hương thơm của đất và những cánh đồng lúa trĩu hạt.

Ba đã dạy con biết sức mạnh của con không phải ở bộ quần áo con đang khoác trên người, mà là những gì con có thể làm được. Sức mạnh của con là tình yêu thương của ba mẹ, là tình yêu thương vô bờ bến của gia đình dành cho con.

Ba đã dạy con điều quý giá nhất trong cuộc đời con không phải là tấm bằng tiến sĩ con sẽ nhận, không phải là công việc con sẽ làm, điều quý giá nhất trong cuộc đời con là con có một gia đình thật hạnh phúc, nơi có ba mẹ và những người thân yêu của con. Bây giờ, con cũng có một gia đình nhỏ của riêng con, bài học về gia đình con đã, đang và sẽ học mãi mãi.

Con chưa một lần nói cám ơn ba, người thầy đầu tiên, người thầy thầm lặng cả đời của con. Con hy vọng những dòng này được đăng trên báo nhân dịp chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11, và xin ba hãy nhận lấy thay cho lời cám ơn chân thành nhất của con.

Đây cũng là lời chia sẻ, tâm sự về sự trải nghiệm trong việc học tập và giảng dạy của con. Con xin cám ơn ba yêu dấu của con. Không có những bài học của ba, một con bé ốm yếu vùng quê biên giới như con sẽ không thể nào đứng vững và đạt được kết quả như ngày hôm nay.

Kính chúc ba, người thầy vĩ đại nhất của con luôn mạnh khỏe và hạnh phúc.

Con, học trò của ba


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Thankyou Agent
post 20/11/2006
Post #6




Tôi rất thích, mong bạn tiếp tục có những bài viết bổ ích như vậy.


Downloads: None






Đã có 6 người tỏ lời cám ơn chủ nhân của bài viết bổ ích này !!!
[M]Aneki, [Sir]Kokoro, [M]chintalre, [M]spiderkien, [M]nanchant, [M]Hoachuoi


User is offline
Go to the top of the page
+Quote Post
Bài viết mới nhất
» Facebook (21/6/2009) - Người gửi BQM
» Đáng Yêu Cùng F-neter's Kid (14/6/2009) - Người gửi Hải Thọ
» Các trường đại học hàng đầu của Úc (25/6/2005) - Người gửi Chii
» Kinh nghiệm du học và làm việc tại Châu Âu ! (18/4/2005) - Người gửi PinkAngel
» Ý Tưởng Sân Khấu Cho Ngày Vn Tại Anh (7/1/2007) - Người gửi miss_only_you
» 20-11: Những Câu Chuyện Cảm động Về Nghề Giáo (20/11/2006) - Người gửi Rhett Butler
» Bầu Chọn Cho Hoa Hậu Mai Phương Thúy (19/9/2006) - Người gửi Dau gau lang
» Chào mừng các thành viên mới đến từ Mỹ (19/4/2005) - Người gửi lenhuan1912
» Co Bác Nào ở Anh Ko (18/6/2006) - Người gửi momto
» Đi Học Tiếng Tq Ngắn Hạn ở Tq (20/5/2006) - Người gửi Chii
Bài viết cũ hơn
» Bầu Chọn Cho Hoa Hậu Mai Phương Thúy (9/11/2006) - Người gửi cuối bibo_nth
» Co Bác Nào ở Anh Ko (18/6/2006) - Người gửi cuối momto
» Đi Học Tiếng Tq Ngắn Hạn ở Tq (24/5/2006) - Người gửi cuối Võ Chi Lăng
» Euronews (12/8/2005) - Người gửi cuối skitalesh
» Thuê nhà khi du học ở Australia (26/5/2005) - Người gửi cuối Canberra
» bà con ở Canada vào đây nhé (1/5/2005) - Người gửi cuối situxanha
» Nhờ các bạn giúp. (7/7/2005) - Người gửi cuối VietKnowledge
» Chào mừng các thành viên mới đến từ Mỹ (11/7/2006) - Người gửi cuối mthu
» Welcome to Australia and New Zealand Box (3/11/2005) - Người gửi cuối toyama
» Bạn nào ở Sing vô đây nha (21/4/2006) - Người gửi cuối bolobala

Thank you!Reply to this topicTopic OptionsStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:
 



Lo-Fi Version Time is now: 22nd November 2014